25/1/26

 


Cuối đông

Sáng chủ nhật, trời se se lạnh, cái lạnh dùng dằng như muốn níu kéo mùa đông ở lại. Lang thang trên mạng, phát hiện một “Ô cửa mùa đông” của vườn nhà chịTrần Thị Thuỳ Vy không khép, tò mò, nhìn qua; tôi thấy Em đang cầm trên tay mùa đông, lững thững “đi dọc triền nỗi nhớ”, trên dòng sông ký ức trong trong một chiều chỉ có mưa và lạnh. Em đi trên “cung đường mùa đông” lá đổ, “hàng cây xao

xác”, bóng Em heo hút, xa dần trong mưa gió.

Và Em đã khóc, tiếng khóc nhỏ thôi, rưng rức, vừa đủ ấm lòng khi quá khứ hiện về nhắc Em đã từng có một mùa đông hạnh phúc “ em nhớ nơi ấy/ mùa đông/ trong căn phòng chật/ cái lạnh về hai tâm hồn rất thật/ ủ ấm nhau” (Mùa đông). “ hờn cứ giận và buồn em cứ khóc”, khóc để giảm stress, khóc để chữa lành, như em từng viết: “Nhiều khi em muốn khóc/ giữa guồng xoay và xoay/ nhiều khi em muốn viết/ những yêu ghét trong ngày”. Và tôi, lại thấy Em trong “ Thương lắm dài ơi” (của cố Ns Phú Quang), “mưa vẫn giăng đầy trên triền sông chiều đông gió buốt, em vẫn âm thầm đi về đâu để ta thương lắm. Yếm rách còn ngăn được gió, tình em dang dở yếm nào che ?”. Và mong ai sẽ hát cho em tự đáy trái tim mình!

Nghĩ cho cùng, em vẫn còn hạnh phúc chán, dẫu thế nào, cũng còn cầm được mùa đông trên tay, để rưng rức buồn vui, thức thao hoài niệm; trái với cố nhà thơ Thảo Phương vẫn còn đau đáu lỗi hẹn một mùa đông xứ sở, vì cây cầu mùa thu đã gãy, chỉ còn biết đứng bên này mà khóc than kỷ niệm. Không về được, đành tưởng tượng, đành phải “ vờ” thôi, tự dối lòng, có khi là nguỵ tín, để ủi an lòng mình. “Nỗi nhớ mùa đông” của là nỗi khát khao của con người được quay về nơi chốn của mình, nơi ấy là cha là mẹ là quê là xứ là tuổi thơ tuổi trẻ…, là nơi yên bình, hạnh phúc nhất; thật bất hạnh cho ai đành phải dứt bỏ dây rốn của mình. "Dường như ai đi ngang cửa/ Gió mùa đông bắc se lòng/ Chút lá thu vàng đã rụng/ Chiều nay cũng bỏ ta đi/ Nằm nghe xôn xao tiếng đời/ Mà ngỡ ai đó nói cười/ Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy/ Giờ đây cũng bỏ ta đi/ Làm sao về được mùa đông/ Dòng sông đôi bờ cát trắng/ Làm sao về được mùa đông/ Để nghe chuông chiều xa vắng/ Thôi đành ru lòng mình vậy/ Vờ như mùa đông đã về / Làm sao về được mùa đông/ Dòng sông đôi bờ cát trắng/ Làm sao về được mùa đông/ Mùa thu cây cầu đã gãy/ Thôi đành ru lòng mình vậy/ Vờ như mùa đông đã về".


Câu thơ 6 chữ, nhịp thơ như nôn nao, hối thúc, trăn trở… muốn thực hiện ngay nhưng lực bất tòng tâm, đành lỗi hẹn. Bài thơ đầy nhạc tính, Ns Phú Quang, không cần “dụng công” nhiều; chỉ treo khuôn nhạc lên và nhặt từng chữ dán vào, thêm vài dấu đồ sì la mi… gì đó là thanh nhạc phẩm để đời; nhưng để hát hay hát đúng “chất” cần có ít nhiều trải nghiệm xa xứ.

Cuối đông 2025-2026.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét