Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện trên mạng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện trên mạng. Hiển thị tất cả bài đăng

10/5/22

Chuyện tình  
Thái Lan dịch


Đây là một câu chuyện mà các đôi uyên ương nên đọc

6/7/21

 Tờ Khai sanh oan nghiệt  

Phan                    1.

…Cha tôi đánh mẹ tôi như cơm bữa, lần cuối cùng, năm tôi 6 tuổi. Hôm đó, cha về nhà với người đàn bà son phấn chứ không xoàng xĩnh như mẹ tôi. Sáu tuổi

 CUỐC XE ÔM NHỚ ĐỜI.

                                   (Sưu tầm)

9 giờ tối, Xa Cảng Miền Tây,

16/5/21

 Chiếc Lá Cuối Cùng

13/4/21

 Câu Chuyện Cuộc Đời...

Life story...Năm nay tôi đã gần bảy mươi tuổi. Cái tuổi mà con cháu đã có thể chúc thọ được rồi. Tôi đã chứng kiến biết bao câu chuyện cuộc đời. Nhưng có một câu chuyện mà tôi không thể nào quên được. Tôi viết lá thư này gửi các anh, các chị để kể lại câu chuyện mà tôi là một người liên quan đến câu chuyện đó. Hy vọng, câu chuyện của tôi nếu được in lên, sẽ nói với bạn đọc gần xa một điều gì đó về cuộc đời này.

26/3/21

 

CÁI LON GUIGOZ

Song Lam

15/11/20

Tiền và Đạo đức.

 Câu chuyện này xảy từ hơn 30 năm trước, vào một buổi tối mùa đông lạnh giá ở Washington D.C. Vợ của một doanh nhân giàu có bất cẩn làm rơi túi xách tại một bệnh viện. Sau khi biết chuyện, vị doanh nhân này vô cùng lo lắng, vì bên trong túi xách không chỉ có 100 ngàn đô mà còn chứa thông tin thị trường vô cùng cơ mật. Ông vội vã lái xe đến bệnh viện ngay lúc nửa đêm.

4/11/20

 

CŨNG LÀ MỘT BÀN TAY

(Truyện ngắn trên mạng)

Phòng mạch của ông trong khu người Việt nầy đã gần 30 năm rồi nên hằng ngày có rất đông thân chủ đến để được chẩn bịnh cho toa.
Ông là một trong những bác sĩ nổi tiếng trong cộng đồng về cả tài lẫn đức, nên đi tới đâu ông cũng được người người quí mến.

12/2/20

Tự sự của con chim câu gãy cánh
08:54 | 14/05/2009
                                                                                                            DƯƠNG THÙY DƯƠNG     
                                                                                               (Câu lạc bộ Viết Trẻ Thừa Thiên Huế)
. Vào năm 198 mấy, tôi biết về những giao xúc yêu đương của người lớn. Phòng ngủ của mẹ tôi không có cửa vì  phòng ngủ của những người lớn lúc bấy giờ đều như thế, không có cửa. Một tấm rèm nhựa màu xanh lấp lánh như phòng ngủ của mẹ đã thuộc hạng sang.

8/10/19


Bạn cũ!
Giữa đêm khuya, một hồi chuông réo lên inh ỏi, phang thẳng vào hộp sọ. Như một cú đấm. Tôi bật dậy, đầu óc mụ mị, tôi không biết mình đang ở đâu, có chuyện gì xảy ra. Đến lúc hiểu ra rằng đó chỉ là cái điện thoại cổ lỗ đang rống, tôi mới sờ soạng tìm ống nói.

16/6/19

John Blanchard rời khỏi băng ghế, chăm chú nhìn dòng người đang ra khỏi nhà ga xe lửa trung tâm thành phố. Anh đang chờ người con gái mà trái tim đã rất quen thuộc với anh nhưng khuôn mặt thì anh chưa từng gặp, một cô gái với một bông hoa hồng.

27/12/17



Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Anh chọn ra những bức ảnh đẹp nhất trong vòng chung kết cuộc thi ảnh về động vật hoang dã năm 2017.

8/10/17

Mùi Cọp
Tôi giả vờ ngủ.
Chúng tôi còn giận nhau. Thực ra tôi biết nàng trở về nhà vào lúc 12 giờ khuya. Nàng cởi bộ áo lấp lánh kim tuyến treo lên móc. Nàng vào phòng tắm. Tôi nghe tiếng chiếc gương sen nước chảy rào rào. Tôi nghe cả tiếng cửa phòng tắm mở. Nàng nhẹ nhàng lên giường nằm cạnh. Tôi
nghe tất cả, nhưng tôi thấy lúc chưa phải để giải hòa. Chúng tôi đã giận
nhau hơn một tuần nay.

12/3/17

VNT- Hót và xài phân người là một "đặc sản" của miền bắc XHCN một thời, làng Cổ Nhuế đã trở thành địa danh với nghề "truyền thống" có một không hai này và nó đã đi vào thi ca với: " Thanh niên Cổ Nhuế xin thề/ Chưa đầy hai sọt chưa về quê hương"; "Anh ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng anh cứt đái văng đầy! (N: đình Thi)"; " Đào Nhật Tân, phân Cổ Nhuế!"...
Mời đọc để biết một thời XHCN là như thế nào qua truyện ngắn của NHT.

CHUYỆN ÔNG MÓNG - Nguyễn Huy Thiệp xuân 2011

23/11/16

Nếu còn sống chị ở đâu?

                                        Truyện ngắn củaThái Bá Tân
Tôi là Nguyễn Văn Biên, lái xe, thuộc công ty X. Bộ Lâm nghiệp. Cách đây hai mươi ba năm, vào một đêm trời mưa to cuối tháng chín năm 1967, trên đường từ Châu Yên tới Sơn La, có một cô gái vẫy tay xin đi nhờ. Lúc ấy trời đã khuya, rừng núi vắng vẻ. Cô gái trạc hai mươi tuổi, đầu đội nón, tay xách chiếc túi nhỏ, quần áo ướt sũng, nói đi nhỡ đường gặp mưa bị cảm. Tôi cho cô lên xe. Trên xe chỉ có mình tôi.
Đi được một quãng, tôi dừng xe định dùng sức cưỡng đoạt cô gái. Cô cương quyết chống đỡ. Tôi dọa nếu không chịu, sẽ đuổi xuống. Cô gái khóc, van xin đừng làm thế, vì cô đang ốm, có thể chết. Thấy tôi một mực không thay đổi ý kiến, cô vùng ra  và nhảy xuống đường. Tôi ngồi chờ trên xe, đoán cô sẽ không dám một mình ở lại, vì chỗ có người gần nhất cũng cách đấy hai mươi cây số. Nhưng cô gái vẫn không chịu lên xe lại mà cứ đứng khóc dưới trời mưa tầm tã, lẩy bẩy run vì lạnh... Cuối cùng tôi cho xe chạy tiếp. Đêm ấy tới trạm, khi trở lại bình tĩnh, tôi hết sức ân hận việc làm của mình, nhất là chuyện cô gái đang bệnh có thể chết.

1/11/16

Những câu chuyện đọc và suy ngẫm!

Câu chuyện thứ nhất: Tấm lòng trẻ thơ.

Có một bà mẹ đơn thân nọ vừa mới chuyển nhà, bà ta phát hiện hàng xóm là một gia đình nghèo khó, gia đình đó có một bà mẹ góa chồng và hai đứa con. Có một hôm mất điện, bà ta đành phải thắp nến lên cho sáng. Một lúc sau, có tiếng người gõ cửa. Bà ra mở cửa, thì ra đó là con của nhà hàng xóm. Đứa bé nghiêm túc hỏi: “Con chào dì, dì cho con hỏi nhà dì có nến không ạ?”. Bà ta thầm nghĩ: “Cái gia đình này nghèo đến nỗi ngay cả nến cũng không có sao? Tốt nhất không cho, cứ như thế họ sẽ ỷ lại mất”.

28/7/16

MỘT KIẾP PHÙ SINH 

Nursing Home, Một Chiều Mưa Bão

Tác giả: Nguyễn Bích Thủy
Người đàn bà đến bên cửa sổ ghé mắt nhìn ra ngoài trời. Qua lớp mưa mù dầy đặc trắng xoá ngoài kia bà chẳng nhìn thấy được gì ngoài những tia chớp xé toạt không gian kèm theo hàng loạt tiếng sấm như long lỡ đất trời. Thời tiết chiều nay quá xấu, xấu hơn người ta đã dự đoán và xấu hơn sự suy nghĩ của Quang, đứa con trai lớn của bà. Đã mấy tháng rồi nó mới có dịp bay về thăm bà vậy mà hôm nay trời lại mưa bão quá chừng!

29/5/16

Một ly sữa

Tác giả: St (theo FB Đức Bảo Phạm)
.Đây là câu chuyện có thật. Tiến sĩ Howard Kelly là một nhà vật lý lỗi lạc, đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895.

9/9/15

3 câu chuyện nhân văn sâu sắc
Tác giả: Yi Ming, Vision Times | Dịch giả: Jessica

1, Một người đàn ông trẻ không thể nuôi dưỡng người mẹ già nữa nên anh quyết định mang bà vào núi ở gần nhà mình và bỏ bà ở đó.
Khi trời bắt đầu tối anh nói với mẹ rằng anh muốn đưa bà ra ngoài đi dạo. Anh cõng mẹ trên lưng và đi theo con đường dẫn vào núi, anh đi xa hơn mọi lần để chắc rằng mẹ sẽ không thể tìm được đường về.

11/8/15

Lựa chọn của nhân dân
                                                                                                Gs Nguyễn Văn Tuấn
Một trong những phát biểu rất quen thuộc mà chúng ta hay đọc và nghe được là nhân danh “nhân dân”. Ví dụ như người ta nói rằng con đường đi lên XHCN là do đảng và nhân dân ta đã lựa chọn. Hay như mới đây nhất là “câu kinh” của những người muốn xây dựng tượng đài 1400 tỉ đồng là nhằm đáp ứng nguyện vọng và ý muốn của quần chúng. Nhưng rất tiếc đó là một nguỵ biện khá thô thiển, và trong cái note này, tôi sẽ giải thích tại sao