Võ Ngọc Thạch
- Góc nhìn khác (110)
- Văn học - Nghệ thuật (54)
- lan man chuyện đời (33)
- thông tin trên mạng (147)
- thư giãn (19)
- truyện trên mạng (28)
- văn hóa- xã hội (291)
- y hoc (19)
- y học thường thức (91)
23/4/25
8/3/25
Viết cho tháng ba.
Hắn nhỏ hơn chị ba tuổi, học đệ thất (lớp sáu), chị học đệ tam (lớp mười) trường nữ trung học tỉnh; nhà hắn cách nhà chị một con mương và một cánh đồng. Chị, con nhà trí thức, ba, làm ở tỉnh đường, không biết chức vụ gì, thi thoảng có xe đưa đón, mẹ, giáo viên tiểu học. Nhà có hai anh em. Anh chị học đệ nhất (lớp 12 bây giờ), ở trọ nhà bác ruột trên tỉnh, lâu lâu mới về.
10/2/25
21/1/25
Phùng Quán- hôm nay là ngày giỗ ông.
Phùng Quán (1932-1995), ông quê ở Thuỷ Dương, Hương Thuỷ, tp Huế, đã có một “ Tuổi thơ dữ dội”, 2 tuổi mồ côi cha, 13 tuổi gia nhập Vệ quốc đoàn, 16 tuổi cầm súng đánh Pháp, 21-22 tuổi viết “Vượt Côn đảo” nổi tiếng từ những người tù vượt ngục kể lại và nghiễm nhiên được gọi là nhà văn; ông thực sự là một nhân tài Thiên phú. Năm 2007, ông được trao tặng “Giải thưởng Nhà Nước về Văn học- Nghệ thuật”, cùng với Hoàng Cầm, Trần Dần, Lê Đạt.
24/12/24
Có ông già Noel thật không?
Tháng 9 năm 1897, bé Virginia O”Hanlon, 8 tuổi, sống ở
Manhattan New York (Mỹ); đã gởi cho tờ The New York Sun một lá thư, cháu viết:
“ Cháu 8 tuổi, các bạn cháu nói ông già Noel không có thực đâu. Ba cháu nói báo
The Sun viết gì cũng đúng. Làm ơn cho cháu hỏi ông già Noel có thật không?”
Câu hỏi quá đơn giản, nhưng để trả lời cho một tâm hồn trẻ thơ trong trẻo lại là một vấn đề không dễ. Nếu là quí vị, quí vị trả lời sao nhỉ(?). Câu hỏi khó khăn đến mức, ông chủ tờ The NY Sun, phải chỉ định cho Chủ bút Prancis Pharcellus Church trực tiếp trả lời và lá thư phúc đáp xuất hiện trên trang nhất tờ The NY Sun vào 21/9/1897.
22/12/24
Chuyện cuối tuần #2
Mít mùa đông.
Phàm, ở đời, cái gì ngược ngược trái trái, không theo qui luật thông thường, thì bị nhìn nhận một cách không tích cực cho lắm. Mượn hình ảnh trái mít mùa đông, mít trái mùa, theo quán tính ấy, người đời phán: “ Ngon chi thứ mít mùa đông/ Khôn chi thứ gái lộn chồng mà ra”(cd) và hình như vẫn chưa hạ được cơn tức tối, họ lại bồi thêm “ Dứa trôi sông không bầm cũng dập/ Thứ gái bỏ chồng không chứng nọ cũng tật kia” Ô hay hỉ (?), mít ngon dỡ có dính dán gì với chuyện ly dị/ tự giải thoát đời mình của chị em nhà người ta ? Nói thế là xúc phạm. Những lời cay độc đó, có lẽ, chỉ xuất phát từ bàn nhậu của những kẻ không che được mưa nắng nhà mình cả nghĩa đen và bóng hay của những bà gia gay ngày xưa coi con dâu như người ở.
17/12/24
Chuyện cuối tuần # 1
